|
|
CỘI RỄ CỦA NGƯỜI CÔNG BÌNH Một
khác biệt đáng lưu ý giữa đức tin của tổ tiên chúng ta,
được các tổ tiên nhận thức, và cùng một đức tin đó được
hiểu và sống theo bởi con cháu họ, thì đức tin của các tổ
tiên gắn liền với cội rễ của niềm tin, trong khi đó hậu
duệ của họ ngày nay dường như chỉ nghĩ đến bông trái. Ðiều
này xuất hiện trong thái độ chúng ta hướng về một số Cơ
Ðốc nhân vĩ đại đã quá cố, tên của họ được tôn vinh
trong các Hội Thánh, như Augustine, Bernard trong thời kỳ đầu,
hoặc Luther và Wesley trong thời kỳ gần đây hơn. Ngày nay chúng
ta viết tiểu sử của những người này và kỷ niệm thành
quả của họ, nhưng có khuynh hướng quên lãng cội nguồn mà
từ đó những bông trái của họ kết thành. "Rễ của
người công bình sanh bông trái," người khôn ngoan đã nói
như thế trong Châm ngôn 12:12. Tổ tiên của chúng ta nhìn vào
cội rễ của một cái cây và sẵn sàng kiên nhẫn chờ đợi bông
trái xuất hiện. Chúng ta đòi hỏi bông trái ngay lập tức
dầu rằng bộ rễ đang yếu mỏn và có bứu hay đã bị bong
cả lên. Những Cơ Ðốc nhân không kiên nhẫn ngày nay giải thích
cách nào đó để làm giảm đi giá trị của những niềm tin
đơn sơ mà các vị thánh ngày xưa đã có và cười cợt trước
sự nghiêm túc của họ khi họ đến gần Ðức Chúa Trời và
những điều thánh khiết. Các Cơ Ðốc nhân đó là những nạn
nhân của quan niệm tôn giáo thiển cận của chính mình, nhưng
những linh hồn vĩ đại và vững mạnh là những người đã có
thể đạt được một kinh nghiệm thuộc linh thỏa lòng và làm
nhiều điều tốt trong thế giới bất chấp những cản trở đối
với họ. Thế thì chúng ta bắt chước bông trái mà không
tiếp nhận thần học của các tổ tiên hay tự gây phiền
phức cho chính mình quá mức bởi việc chấp nhận thái độ có-tất-cả-hoặc-không-có-gì-cả
hướng về tôn giáo của họ. Vì
thế chúng ta nói (thường là nghĩ nhiều hơn), từng giai điệu
của sự khôn ngoan, từng kinh nghiệm tôn giáo, từng định
luật của tự nhiên cho chúng ta biết chúng ta đã sai như thế
nào. Cành cây bị gãy ra khỏi thân cây trong một trận bão có
thể nở hoa trong chốc lát và để lại trong lòng người đi
đường thiếu suy nghĩ ý tưởng rằng nó là một nhánh cây
khỏe mạnh và sai quả, nhưng những nụ hoa mềm mại của nó
sẽ sớm bị tàn lụi và chính bản thân nhánh cây rồi cũng
sẽ khô héo và chết đi. Tách khỏi bộ rễ thì sự sống không
còn lâu dài nữa (nếu không muốn nói là không còn). Phần
lớn điều được chấp nhận là Cơ Ðốc giáo ngày nay chỉ là
sự nỗ lực ngắn ngủi, lóe lên trong phút chốc của cái nhánh
cây đã bị cắt lìa (khỏi bộ rễ) để cho ra bông trái trong
mùa của nó. Nhưng những định luật sâu thẳm của sự sống
chống lại điều này. Mối bận tâm tới thể diện bên ngoài
và một sự xao lãng tương đương của cội rễ sự sống
thuộc linh thật không nhìn thấy được là những dấu hiệu tiên
tri mà không ai chú ý đến. "Những kết quả" tức thì
là tất cả vấn đề đó, những bằng chứng chóng vội của
sự thành công hiện tại, không có lấy một suy nghĩ đến
tuần sau hay năm sau. Chủ nghĩa thực dụng tôn giáo đang mọc lên
lung tung giữa vòng niềm tin chính thống. Lẽ thật là một cái
gì đó hành động. Nếu nó có kết quả, nó là tốt. Chỉ có
một điều để đánh giá nhà lãnh đạo tôn giáo: Sự thành công.
Mọi việc đều được tha thứ cho ông ta, ngoại trừ sự
thất bại. Một
cái cây có thể vượt qua hầu hết mọi cơn bão nếu rễ của
nó vững chắc, nhưng khi cây vả mà Chúa chúng ta đã quở
"khô cho tới rễ", nó lập tức "khô đi rồi".
Một Hội Thánh có cội rễ vững chắc không thể nào bị tiêu
diệt, nhưng không có gì có thể cứu vãn một Hội Thánh mà
cội rễ đã bị khô đi. Không có sự kích thích, không có
chiến dịch quảng cáo nào, không có những của dâng bằng
tiền và không có một dinh thự đẹp đẽ nào có thể mang
lại sự sống cho một cái cây (hay Hội Thánh) không còn rễ. Không
bận tâm đến các phép ẩn dụ, sứ đồ Phao-lô đã thúc đẩy
chúng ta nhìn lại cội nguồn của mình. "Ðâm rễ vững
nền trong sự yêu thương," ông nói trong cái rõ ràng là
một hình ảnh tượng trưng; và một lần nữa ông thúc giục
những độc giả của mình "hãy châm rễ và lập nền trong
Ngài," điều này mô tả Cơ Ðốc nhân như là cái cây có
bộ rễ tốt và như một thánh đường được xây trên một
nền đá vững chãi. Cả
Kinh Thánh và mọi thánh nhân vĩ đại trong quá khứ cùng nói
với chúng ta một điều: "Ðừng mặc nhiên công nhận điều
gì. Hãy trở lại với cội nguồn. Hãy mở lòng mình ra, và tìm
kiếm Lời Chúa. Hãy mang thập giá mình mà bước theo Chúa, đừng
chú ý đến những mốt tôn giáo thoáng qua. Những thứ hổ
lốn luôn luôn sai trật. Trong mỗi thế hệ, số người công bình
ít ỏi lắm. Hãy chắc rằng mình đang ở trong số đó." "Loài
người chẳng phải vì hung ác mà được lập vững bền; song
rễ người công bình chẳng bị lay động" (Châm ngôn 12:3).
A. W. Tozer |
|
|
|