Giới Thiệu Tác Phẩm
Sách Thánh Ca Tài Liệu Giảng
updated 03/21/2002
corner_p.gif (91 bytes)
Thi Ca Thánh Kinh (Gióp, Thi-thiên, Châm Ngôn, Truyền Ðạo Nhã Ca - Thơ diễn ý) - Tiến Sĩ Phan Như Ngọc
Ðọc vài câu thơ diễn ý

 

Lời Nói Đầu:

Vì được dịch từ lâu, nên bản Kinh Thánh cũ (Bản dịch truyền thống, 1925) có nhiều chỗ khó hiểu. Cảm tạ Chúa, tháng 6 năm 1994, đã ban cho dân tộc Việt Nam một ơn phước thật lớn: Bản Kinh Thánh Hiện Đại đã ra đời. Trong bản này, Nhã Ca đã được chuyển thành thơ, nhưng Thi Thiên và Châm Ngôn vẫn chủ yếu được diễn ý dưới dạng văn xuôi. Tôi khao khát hai sách này sẽ được chuyển hết thành thơ để dễ nhớ, dễ đi vào lòng người Việt Nam hơn. Tôi cầu nguyện, trình bầy với Chúa nguyện vọng đó của mình rồi gọi điện cho Mục sư Lê Hoàng Phu, mạo muội đề nghị làm sao cho toàn bộ hai sách này cũng được chuyển thành thơ như Nhã Ca. Không ngờ nguyện vọng của tôi cũng trùng với lòng mong muốn chưa thực hiện được của Mục sư Phu. Tôi tiếp tục cầu nguyện hàng ngày cho việc này.

 

Một hôm, Chúa cho tôi một khải tượng giữa ban ngày, lúc tôi còn rất tỉnh táo. Chúa phán:
"Vì thấy con có lòng, Ta giao trọng trách diễn ý thơ hai sách Thi Thiên và Châm Ngôn cho con và Mục sư Phu. Con phải tìm mọi cách bàn với Mục sư Phu hoàn thành bản thảo trong vòng một năm nữa".

Tôi sợ hãi thưa với Chúa:
"Lạy Chúa, Ngài đã đào tạo con thành một người nghiên cứu vật lý khô khan, nay lại giao cho con diễn ý thơ thánh thì con biết làm thế nào. Việc này đòi hỏi không những khả năng làm thơ mà còn phải có nhiều thì giờ nữa. Vì phải đi làm trọn thời gian, nên trong vòng một năm, con không đủ thì giờ để hoàn thành được nhiệm vụ lớn lao này, thưa Chúa! Tuy vậy con không dám từ nan, chỉ xin Chúa chỉ cho con biết phải làm như thế nào".

Tôi lại nghe có tiếng phán:
"Con hãy nghe đây, Ta muốn con làm bản thảo từ A đến Z. Mục sư Phu sẽ duyệt lại, vì người đã lớn tuổi và còn nhiều trọng trách khác. Ta biết con rất bận, vì còn nhiều việc khác phải làm; nhưng hãy nhớ rằng Ta ở luôn bên con. Đừng lo! Ta là nguồn thông sáng, và con sẽ được nhận lãnh. Hãy dùng thời gian trên đường đi và về và những lúc có thể tranh thủ được. Cố gắng nghe con! Đây là nhiệm vụ, cũng là ơn phước và vinh dự thật lớn cho con". Tôi sung sướng và lo lắng, nước mắt trào ra. Tôi hứa với Chúa: "Thưa Chúa, con sẽ xin hoàn thành đúng thời hạn, trong ơn phước đầy tràn của Ngài".

Hứa với Chúa như vậy rồi, tôi đâm lo, vì nhẩm tính trong vòng 365 ngày phải chuyển thành thơ 181 bài cả Thi Thiên và Châm Ngôn, nghĩa là trung bình khoảng hai ngày một bài, kể cả thứ bẩy và chủ nhật, thì gay go quá! Mấy đêm liền tôi mất ngủ vì lo lắng. Kết quả là chẳng làm được bài nào cả. Chúa đã dạy tôi bài học: nếu chỉ dựa vào sức mình thì kết quả sẽ là số không. Tôi quỳ gối ăn năn, xin Chúa tha thứ và thêm sức cho. Tôi lại được nghe tiếng Chúa Giê-xu ngọt ngào trách móc: "Sao con kém Đức Tin như vậy? Hãy nhớ rằng Ta ở cùng con!"

Được Chúa động viên, tiếp sức, tôi bắt đầu lao vào công việc. Tôi không chỉ làm thơ trên đường đi làm, mà còn làm ngay trong lúc giải lao ở sở. Khi về nhà, tôi tranh thủ tối đa thì giờ, bỏ hết mọi sự, cảm thấy diễn ý thơ cho Chúa là niềm vui và phước hạnh độc đáo được Ngài ban. Lúc nào trong túi tôi cũng có sẵn hai tờ thơ photocopy, một theo bản Kinh Thánh truyền thống, một theo bản hiện đại để đối chiếu những chỗ khó hiểu. Phương châm Chúa dạy tôi là phải cố gắng tối đa để diễn ý càng sát với bản chính càng tốt.

Tôi lao ngay vào Thi Thiên 119, một quả núi khổng lồ. Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ làm thơ cả, thế mà bây giờ, nhờ Thần Khôn Sáng ở cùng, tôi luôn luôn có hứng thú đặc biệt và thơ cứ ra tuồn tuột. Mười ngày sau, với Đức Tin bằng hạt cải, tôi đã được Chúa bê hộ quả núi thử sức này đi chỗ khác: Thơ diễn ý Thi Thiên 119 đã hoàn thành. Tôi trở lại từ Thi Thiên 1. Cảm tạ Chúa thật nhiều!

Biết mình non kém, tôi thường trao đổi với Mục sư Phu để xin lời chỉ giáo, như mệnh lệnh của Chúa. Tôi luôn luôn nhận được những lời động viên đầy tình yêu thương ruột thịt của sứ giả mà Thượng Đế đã cử đến săn sóc tôi. Thỉnh thoảng Mục sư gọi telephone từ Mỹ sang Đức thăm hỏi và động viên gia đình tôi. Mặc bận nhiều việc, Mục sư không bao giờ quên tôi trong những ngày lễ Cơ Đốc. Trước đây, tôi là một thường dân, Chúa đã thương và đào tạo tôi nên người. Nay trong Chúa tôi cũng chỉ là một con cái bình thường, nhưng Chúa lại cử một tôi tớ đầy ơn của Ngài chăm sóc đặc biệt cho tôi. ơn phước đó thật mênh mông trời biển. Nhờ vậy mà đúng 16 giờ ngày 2 tháng 3 năm 1995, khoảng sáu tháng sau khi Chúa cho tôi khải tượng ban ngày, chúng tôi đã hoàn thành diễn ý thơ toàn bộ 150 Thi Thiên. Tốc độ Chúa yêu cầu là 2 ngày một bài, chúng tôi đã phá kỷ lục, trung bình chỉ 1,2 ngày làm xong một bài.

Sau đó, tôi chuyển sang diễn ý thơ Châm Ngôn. Cũng với cách làm như trên, đến 18 giờ 33 phút ngày 17 tháng 5 năm 1995, câu cuối cùng của Châm Ngôn 31, Châm Ngôn cuối cùng, đã được chuyển thành thơ. Thật là một điều quá bất ngờ đối với tôi. Chúng tôi đã hoàn thành bản thảo thơ diễn ý cả Thi Thiên và Châm Ngôn (7534 câu, dài hơn gấp đôi Truyện Kiều) trong khoảng tám tháng, vượt 4 tháng so với mức thời gian Chúa giao. Ha-lê-lu-gia! cảm tạ Chúa vô cùng!

Ngồi trước tập bản thảo này, nước mắt tôi đầm đià cảm tạ Chúa. Ngài đã dùng một kẻ dốt nát văn chương như tôi để cộng tác với Mụs sư Phu làm công việc của một nhà thơ. Nhớ lại thời cắp sách, tôi luôn luôn được khen về toán và vật lý, nhưng thường bị chê về môn văn. Tôi không sao hiểu được ý tưởng và cách dùng người của Chúa. Thật đúng như Ê-sai 55:8,9 đã chép:
Đức Giê-hô-va phán: ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối Ta. Vì các tầng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối Ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng Ta cao hơn ý tưởng các ngươi cũng bấy nhiêu.

Con người nhỏ bé và vô nghĩa biết chừng nào! Không có Chúa ban ơn, ủng hộ, hướng dẫn, dìu dắt, sẽ chẳng ai làm được gì hết; và ngược lại, trong ơn thương xót của Ngài, thì việc khó mấy cũng xong, vì đó là Ngài làm chứ đâu phải ta làm.

Chúa Giê-xu dạy rằng: Ngoài Ta ra, các ngươi chẳng làm chi được. Lời dạy đó đã ứng nghiệm vào chính công việc "ngược đời" mà Chúa đã giao cho tôi. Đó là bài học sâu sắc Chúa đã dạy tôi trong quá trình làm nhiệm vụ nặng nề tưởng như quá sức này.

Làm xong bản thảo, tôi cầu nguyện dâng thành quả này lên Chúa. Tôi thấy như có một bàn tay yêu thương đang âu yếm xoa đầu tôi. Rồi từ trong tâm linh sâu thẳm, tôi được nghe tiếng Ngài khen ngợi. Ai nói cho hết niềm vui sướng vô biên tràn ngập trong tôi lúc bấy giờ. Tôi khóc như một trẻ thơ không sao kìm lại được. Chúa ân cần dạy bảo: "Công khó của con chẳng vô ích đâu, nhưng hãy tiếp tục xem lại và sửa chữa thêm, đừng nóng vội. Sau đó sẽ tiến hành diễn ý tiếp các sách Gióp và Truyền Đạo"

Ngoài Mục sư Phu, tôi cũng photocopy bản thảo gửi cho một số Mục sư cũng như các nhà thơ Cơ Đốc để xin ý kiến chỉ giáo và giúp sửa chữa. Tuy nhiên tôi thường nhận được những lời cảm ơn và động viên, chỉ một vài vị cho đôi lời bàn cụ thể. Vì vậy, tôi lại phải tự mình đọc kỹ lại từng chữ từng câu mà sửa chữa bản thảo theo yêu cầu của Đấng Yêu Thương.

Thưa quý vị, làm thơ đã quá khó đối với tôi, nhưng sửa lại còn khó gấp bội vì phải chú ý đến âm hưởng thơ và nhất là vần đối với câu tiếp theo. Nếu không khéo thì sửa một câu sẽ dẫn tới phải sửa lại cả bài. Vậy mà kỳ lạ thay, tôi đã thực hiện được nhiệm vụ nặng nề "quá tải" Chúa giao.

Sau khi sửa chữa 6 lần, tôi cầu nguyện xin Chúa dạy dỗ để diễn ý thơ tiếp hai sách Gióp và Truyền Đạo. Chúa ban ơn kỳ lạ lắm. Nhiều khi tôi vừa đọc một câu trong bản gốc là đã bật ra ngay câu thơ tương đương. Tôi vừa sửa lại hai sách này, vừa tiếp tục sửa Thi Thiên và Châm Ngôn. Tính đến tháng 6 năm 2001, tôi đã hoàn thành sửa chữa Thi Thiên và Châm Ngôn được mười hai lần, còn Gióp và Truyền Đạo được sáu lần (tổng cộng hơn một vạn câu thơ). Mục sư Phu đã động viên tôi rất nhiều trong việc kiên trì sửa chữa các bản thảo này. Mục sư nói rằng Tân Ước (Bản diễn ý) đã được dịch và sửa chữa 10 năm, rồi mới xuất bản. Thật là một tấm gương sáng cho tôi noi theo.

Khi thực hiện bản thơ diễn ý này, chúng tôi chủ yếu dựa vào bản dịch truyền thống (BTT, 1925) của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam. Ngoài ra, chúng tôi cũng có tham khảo ba bản dịch khác sau đây:
NIV: New International Version (Thomson Chain Reference Edition, 1989)
RSV: Revised Standart Version, 1980
BDY: Thánh Kinh, (Bản Diễn ý, 1994)

Về cơ bản thì bản dịch truyền thống cũng gần giống với NIV và RSV. Tuy nhiên, có một số chỗ ba bản cho ba nghĩa khác nhau hơi xa. Trong trường hợp đó, chúng tôi phải cầu nguyện để xin Chúa chọn cho một nghĩa thích hợp nhất và có ghi chú là lấy từ bản nào. Ngoài ra, ở một số chỗ, chúng tôi diễn đạt khác với bản truyền thống, chẳng hạn:
1/ Những chữ có tính chất mệnh lệnh như "Hỡi Chúa" "Chúa hãy...", cách xưng "tôi" với Chúa đã được sửa lại cho kính cẩn hơn.
2/ "Ngợi khen" Chúa đã được sửa thành "ngợi tôn" hoặc "ngợi ca".
3/ Các chữ "Đức Giê-hô-va" đều được sửa lại thành "Đức Chúa Trời", hoặc "Thiên Chúa", hoặc "Chúa Hằng Hữu" ... tuỳ theo văn cảnh và vần điệu của câu thơ. Vài Lý do cho việc sửa này:
ầ Trong Tân Ước, chỉ dùng thuật ngữ Đức Chúa Trời. Ngay cả Chúa Giê xu cũng dùng như vậy (chẳng hạn Mác 15:34).
ầ Khi thờ phượng hoặc cầu nguyện, chính người Do Thái cũng không bao giờ gọi tên Đức Chúa Trời là Giê-hô-va, mà chỉ gọi là Chúa.
ầ Tiếng Hê-bơ-rơ cổ không có nguyên âm. Tên Chúa được viết là JHWH, không ai biết chính xác là Giê-hô-va hay Gia-vê cả.
ầ Trong vài chục năm nay, nhiều bản Kinh Thánh Tiếng Anh, Pháp, Đức đều không dùng danh xưng Giê-hô-va nữa. Ví dụ bản NIV và RSV đều dùng chữ LORD (viết hoa).

Chúa đã dùng Mục sư Lê Hoàng Phu, Mục sư Nguyễn Văn Huệ, giáo sư Nguyễn ánh Tuyết ở Viện Thần Học Việt Nam (California), cháu Phan Thanh Giang (học sinh lớp 11) và một số con cái Chúa người Việt Nam và Mỹ để làm cho cuốn sách này được ra mắt bạn đọc. Cảm tạ Chúa thật nhiều, và xin chân thành cảm ơn quý vị.

Nhân dịp này, chúng tôi cũng xin cảm ơn tất cả các quý vị đã từng đóng góp những ý kiến quý báu để sửa chữa bản thảo. Nếu cuốn sách nhỏ này có thể giúp cho quý vị, dù chỉ một chút thôi, dễ hiểu hơn và dễ nhớ hơn năm sách thi văn trong Kinh Thánh, thì đó cũng đã là một ơn phước và phần thưởng thật lớn của Chúa đối với chúng tôi rồi. Sai sót chắc chắn vẫn còn nhiều. Chúng tôi mong sẽ nhận được những ý kiến phê bình và sửa chữa cụ thể. Thư từ xin gửi về pnngoc@gmx.net 

Với hết lòng thành kính, chúng con xin dâng tác phẩm này lên Chúa. Cầu xin Cha Từ ái sử dụng cuốn sách này để góp phần nhỏ bé vào việc truyền bá Đạo Chúa và tôn ngợi Ba Ngôi Đức Chúa Trời yêu kính!

Mục sư Tiến sĩ Lê Hoàng Phu và Tiến sĩ Phan Như Ngọc


Lời giới thiệu

Vào tháng 10 năm 1997, tôi nhận được bản thảo hai tập thơ diễn ý Thi Thiên và Châm Ngôn của ông Phan Như Ngọc (tức Phan Thiên Phúc) gửi tặng và xin cho ý kiến sửa chữa cụ thể. Tôi chưa quen biết ông nhưng hân hạnh được ông mang đến cho tôi tác phẩm đầu tay để xem và đọc.

Ông đã dành cho tôi một sự ngạc nhiên thích thú khi đọc thơ ông - dù là thơ diễn ý - thơ của một người trước kia chưa bao giờ làm thơ mà nay bước vào địa hạt thơ đạo với những bài thơ diễn ý rất điêu luyện, lưu loát theo thể lục bát và thơ mới của Việt Nam.

Qua năm 2001 tôi lại được ông tặng tiếp bản thảo thơ diễn ý các sách Gióp và Truyền Đạo. Ông cho biết đã dùng bản cũ Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước, Thánh Kinh (Bản diễn ý), và bản Tiếng Anh NIV (New International Version) và RSV (Revised Standard Version) làm căn bản cho việc diễn dịch thơ. Điều này chứng tỏ ông thông thạo Anh Ngữ và văn chương Việt Nam. Việc làm của ông rất cẩn thận và kiên trì vì đã sửa chữa bản thảo nhiều lần.

Thơ diễn ý của ông là một công trình tốt đẹp của một con cái Chúa đã đặc biệt được ơn thiên phú để thực hiện.

Trước đây, Mục sư Phan Đình Liệu, Mục sư Nguyễn Hậu Nhương, Mục sư Lê Hoàng Phu có thơ diễn ý các sách Thi Thiên, Truyền Đạo, Nhã Ca. Hiện nay, ông Phan Như Ngọc được Chúa ban cho ân tứ để làm công tác này một cách chuyên biệt. Tôi ước mong ông sẽ tiếp tục diễn dịch bằng thơ các sách khác như Nhã Ca, Ca Thương và các bài ca của Môi-se, Đê-bô-ra, Đa-vít, Ma-ri, Xa-cha-ri v. v... để chúng ta thích thú đọc, ngâm nga, thưởng thức lời thơ diễn ý, vì như ông Nguyễn Sinh chủ bút nguyệt san Chân Trời Mới đã nhận xét rằng "Tâm hồn Người Việt có một chỗ dành riêng cho thơ. Cho họ nghe thơ, đọc thơ là đáp ứng một nhu cầu tinh thần".

Việc làm của ông Phan Như Ngọc do Chúa giao, giúp sức và ban phước (xem Lời Nói Đầu), nên tôi rất vui mừng giới thiệu các tác phẩm thơ diễn ý của ông đến với tất cả tôi con Chúa để khích lệ tác giả và dâng lên Chúa lời cảm tạ và lời thơ ca ngợi tôn vinh Ngài trong các buổi thờ phượng như dân Y-sơ-ra-en đã làm. A-men

LINH CƯƠNG

Unicode Fonts | Arial | Times New Roman | Verdana | Courier New | Unicode Font | Webmaster |
Mucsu.net will not be responsible for the content of any article found on this website due to differences in theological point of views. Articles found on this website are authorized by their writers to be posted. Articles found through this website are only for the convinience of the website users. Mucsu.net will not endorse any products, goods or services of the referenced parts of any articles.